Hiển thị các bài đăng có nhãn think. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn think. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Chuyện nhỏ về Noel

Lúc mình viết entry này chỉ định là vừa kể một chuyện vui vậy thôi, không ngờ càng viết càng dài. Đến mức, định đi lục lại những hình ảnh xưa cũ đế minh họa một phần. Nhưng có lẽ không cần thiết. Trong ảnh, có những người đã không còn hiện diện trên đời nữa, có những người đã quá lâu không hiểu đã đi đâu và về đâu, có những người không biết vì sao không còn liên lạc nữa. Và đến đây thì có lẽ bạn sẽ hiểu được rằng, đó là đánh mất. Cũng giống như những vụn hoa tuyết tan đi trong gió. Khi buổi tiệc đã tàn, không gì còn lại ngoài vỏ chai champagne đã rỗng và những con người mơ ngủ. 


Giáng Sinh cũng chính là thời khắc một năm cũ khép lại, năm mới sắp đến. Đối với những người đã cùng nhau đi một quãng đường, dù ngắn dù dài, ít nhiều cũng sẽ có những điều để nhớ 





Read More

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Chuyện Coca (1)






Là như này, 


hồi nhỏ mình có một vài tâm nguyện, một trong số đó là khi nào trở thành người trưởng thành rồi thì có thể thoải mái uống coca cola, uống bao nhiêu cũng được. Mỗi khi đi làm về, mở tủ lạnh ra liền thấy một chai Coca ngóng chờ mình, đó gọi là hạnh phúc. Có thể nói thế giới của người trưởng thành cũng có một vài điều thần kỳ, mà chỉ có ai bị thiếu thốn Coca cola từ nhỏ mới có thể hiểu được. Cái cảm giác hạnh phúc khi cầm một gói kẹo Haribo có mùi coca, mua một cây kem cũng có vị cola chanh, và sau cùng là cảm giác mắc wc ở một thành phố lạ chỉ cần mua một lon coca là giải quyết triệt để mọi vấn đề.


Read More

M. ạ



September 28, 2011 at 2:04am


có biết điều mình thích nhất khi trò chuyện với cậu là gì không?



Read More

Sự mềm mại của một nỗi buồn


sự mềm mại của một nỗi buồn



September 14, 2011 at 2:52pm


Tôi cảm thấy như mình đang bước đi vào một vùng nước tĩnh lặng. Nước rất trong, chỉ ngang bụng, đi giữa một đầm lầy phủ một lớp sương mù. Không gian gần như cạn tiếng, chỉ một mình tôi, đơn lẻ bước đi. Đầm lầy có những thân cây trăn rất già, nằm phơi mình dưới những rêu xanh thẫm, lại có những bụi dương xỉ mướt mát, những gốc cây khô trôi lờ đờ. Màn sương mờ mịt vấn vít. Cứ đi như vậy mà đi mãi đi mãi.


Read More

180113

Anh viết trên status, 


"Tất cả (dù sao) cũng chỉ là ảo giác mà thôi"








Read More

[Trích] Ba phút sự thật

Đọc lại để nhớ

October 14, 2011 at 10:21pm
"Tuân Nguyễn vốn tinh tế. Cậu ta cảm thấy nhục nhã ghê gớm. Cậu ta mấp môi định thanh minh, nhưng kìm lại được.

" Một chi tiết khó tin trong tác phẩm Kỷ niệm ngôi nhà những người chết của Dostoievsky vụt hiện ra trong ký ức mình. Có một người tử tù sắp sửa phải thụ hình. Y bị trói vào cọc hành hình, cổ vươn ra chuẩn bị đón lưỡi dao bén ngọt của đao phủ. Y chợt ngoảnh lại, run rẩy nói với đao phủ: Trên gáy tôi có cái nhọt đang mưng mủ. Ông làm ơn đừng chém vào cái chỗ cái nhọt!".


Read More

ngã mạn

ngã mạn.

September 5, 2011 at 8:58am
...

"Đức Phật : Cái gì nơi Ananda làm cơn yêu thích? Dáng dấp? Mặt mày? Cặp mắt? Cách nói? Dáng đi? Cái gì?


Read More

-05012013

 tôi nhớ trong Tây Du Ký có một đoạn, thầy trò Đường Tăng đến Tiểu Lôi Âm Tự của yêu quái, ngỡ là đã thực sự đến Tây Trúc rồi, mừng mừng rỡ rỡ, nhưng sau cùng lại vẫn chỉ là một kiếp nạn.


Read More

lost in translation




dạo này tôi nghĩ nhiều đến bộ phim Lost in translation, kể về những người thất lạc chán chường ở một thành phố lạ, hóa ra toàn bộ câu chuyện không có nhiều ý nghĩa gì ngoài một sự trống rỗng ghê gớm. Trước đây tôi luôn nghĩ rằng, những cơn trầm cảm mùa đông của mình giống như nước thủy triều, khi đến khi đi, mãi mãi luân chuyển dưới tiết trời rét buốt này. Nhưng hóa ra cũng có lúc bản thân mòn vẹt đến mức khó mà có thể an ổn được. Về sau nghĩ lại, có khi hóa ra tôi lại không cam tâm đối với nhiều thứ. Không buông bỏ được nên không có cách nào an ổn được. Vì không an ổn được, nên là, mãi mãi, vĩnh viễn cũng không bao giờ học nổi được cách mở lòng mình với mọi người. 



*

tôi nghĩ chúng ta đã bỏ cả tuổi trẻ để hoài nghi về nỗi cô đơn của thời trẻ này. Những lý thuyết này, những từ đao to búa lớn này, những lầm lạc này, trong một giây khắc không cần thiết phải nhắc lại. Có một thời gian, hãy nhớ rằng ai cũng có một thời gian như thế, vật lộn với nỗi cô đơn của chính mình, như một kiểu nhu cầu, một trái tim bé nhỏ sợ hãi trước thế giới, đến một lúc nào đó thì đã mỏi mệt, chui vào một cái kén to và rộng. Bên ngoài cái kén đấy có thể chưng ra một khuôn mặt khoan hòa điềm nhã, nhưng cái kén vẫn là một cái kén. Rồi chúng ta tự mình mục ruỗng từ bên trong. Có phải thế không? Một tấm lòng rỗng tuếch gió lùa. Chúng ta quá tin vào cái lý thuyết cô đơn máy móc ấy, cài nó lên ngực như một tấm huy chương vênh váo kiêu hãnh bậc nhất. Rằng là cô đơn nhất không phải là không có ai, không có người bên cạnh, cô đơn nhất vẫn là ở cạnh mọi người, ở trong các mối quan hệ, vẫn có một người tình để dựa vào và một người yêu để rơi nước mắt khi nhớ về, có một quyển sách để bồi hồi đọc đến mòn vẹt, có một nơi chốn để khi mỏi mệt có thể quay về.

đó, chúng ta đã nói ra những lời hoa mỹ đầy sầu muộn như thế. Nhưng đó lại là ích kỷ. Chúng ta chỉ che giấu lòng vị kỷ của chính mình bằng những cảm giác đẹp đẽ. Vì chúng ta mãi mãi, chẳng bao giờ có thể trở thành những chú lính chì dũng cảm.



dù sao thì tôi vẫn luôn cảm thấy nỗi buồn này vốn đã là một gánh nặng, việc lựa chọn một gánh nặng để rồi quay lưng với tất thảy mọi thứ liên đới, dù sao vẫn là một điều có lỗi hơn là một niềm kiêu hãnh.


*
(18/01/2013)
Read More

07062013




cảm thấy hội chứng bất động mùa hè của mình càng lúc càng nặng nề. Có lúc chỉ muốn ngồi một chỗ như một con hình nộm, để thời gian phóng vèo vèo qua đầu mình. Dành phần lớn thời gian, nếu may mắn có thể may mắn dành được để ngủ vùi. Nhưng lại mất ngủ vào ban đêm. 




thi thoảng tôi cũng thấy, không ở đây thì ở đó, một vài bài viết, một cái vlog, một bài hát về Sài Gòn. Nói về những buổi sớm Sài Gòn, về cà phê, về cơm tấm, về con người, về những cái này và những cái kia, về thơ, về nhạc. Thực lòng mà nói, đó là một thành phố có tất cả, nhưng lại giống như chẳng có gì. Có những thứ chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được. Nhưng Sài Gòn là tổ hợp của những câu chuyện thê lương, vừa phù hoa và cũng thật là vừa thê lương. Bạn đã xem bộ phim Stardust chưa, trong phim giả thuyết rằng có một bờ tường chia cắt nước Anh hiện đại và một nước Anh thần thoại. Sài Gòn cũng như thế. Có một bờ tường chia cắt nằm ở đâu đó - tôi nghĩ phần lớn là nằm trong tâm thức - Sài Gòn của bây giờ, và Sài Gòn của những ngày xưa cũ. Giống như một thành phố đặt cạnh một tấm gương chiếu hậu rõ to, bất kỳ lúc nào cũng thấp thoáng hình ảnh của quá khứ. Những con người quá khứ. Những chuyện đã qua. Như vậy thì không có gì là không tốt, nhưng vừa cắm đầu chạy về phía trước, vừa lúc nào cũng hoài niệm ưu tư là một chuyện rất khó khăn. Hoài niệm một đỉnh cao giống như mãi mãi lặn ngầm tìm một Atlantis đã chìm lắng dưới đáy biển sâu. 



Có lần ở trên tầng cao của một quán cafe tương đối xó xỉnh, L. hỏi tôi chị đã chán Hà Nội chưa? Chị vẫn chưa chán à? Tôi nghĩ có một vài người vốn đã đợi tôi nói ra câu này, tôi mệt rồi, từ bây giờ chúng ta hãy sống làm người thật làm nghiêm túc, cứ như thế nhé. Nói một cách đơn giản, giống như có những game người này thích chơi, còn người khác chán, có người thích Candy Crush, có người thích Farmville, có người lại thích Plants vs Zombie. Có điều cái game tôi đang chơi càng lúc càng nhiều level, nhiều phần expansion, vừa xong level này đã lên được level khác, mà các phiên bản mở rộng lúc nào cũng update cả. 


thôi thì đành đợi đến lúc phá đảo mà thôi.

Read More

© natural. simple. adorable, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena